Việt Nam ơi, mùa xuân đến rồi

(TCT online) - Lại một năm trôi qua, với bao bộn bề, lo toan và cả sự bất định. Bao nhiêu nước đã chảy qua cầu khiến lòng người xốn xang, trắc ẩn trước mùa xuân. Nhiều ngày cần lao, nhiều đêm khó ngủ để thúc đẩy nền kinh tế, cải thiện chất lượng đời sống dân sinh là câu chuyện không hề dễ dàng của một đất nước... Tết đã hiển hiện thật gần, mình bên nhau vội vã, cố nán lại mà tỏ bày, tâm sự chuyện vui, chuyện buồn sau chuỗi thời gian được ấn định bằng một năm.
 
 
Năm 2017 đã ghi dấu ấn sự quyết tâm, chuyển thành hành động của Chính phủ về khát vọng đổi mới, tiến tới phục vụ cộng đồng DN một cách thiết thực. Những sự kiện cuối năm cũng tập trung đưa tin, tuyên truyền về diễn biến đời sống kinh tế, trong đó mảng sáng là chủ đạo trong bức tranh toàn cảnh, đặc biệt là điểm nhấn GDP tăng 6,81% bên cạnh 13 chỉ tiêu kinh tế xã hội chủ yếu đều đạt hoặc vượt mức đề ra từ đầu năm. Phải xác nhận đây là tin vui, thậm chí ngoài mong đợi vì năm 2017 đã chứng kiến sự tàn phá của nhiều đợt lũ lụt ở miền Trung, gây hậu quả rất nghiêm trọng. Tính sơ bộ, thiệt hại đã lên tới khoảng 2 tỷ USD. Dường như Việt Nam đang tự tin hơn trên con đường phát triển, hướng về phía trước với hành trang bước vào năm 2018 bằng một kỷ lục về thu hút vốn đầu tư nước ngoài và kết quả xuất siêu khá ấn tượng.
 
 
Đời sống xã hội, dân sinh tuy khá ổn định, nhưng không hẳn đã an tâm hay phấn khởi vì còn nhiều sự việc, vấn đề gắn liền với người dân chưa được cải thiện, đạt kết quả như ý. Đó là, hậu quả của nạn tham nhũng đang phát tác, gây nhức nhối lòng người; chất lượng đời sống một bộ phận dân chúng chậm cải thiện; thậm chí còn khó khăn hơn; một tỷ lệ lớn thanh niên có bằng cấp mà chưa có việc làm... Đặc biệt, một dịp Tết Nguyên đán sắp đến, nhưng thông tin về lương, thưởng có nơi chưa hề “rò rỉ” mặc dù hầu hết người lao động vẫn không ngừng ngóng trông, mong mỏi. Lòng người là thế, luôn sốt ruột trước dịp tết về vì một năm chỉ trông vào khoản tiền ấy. Tâm tư cũng từ ấy mà ra, vì đồng tiền thưởng tết chẳng bao giờ bằng nhau giữa các đơn vị, nên có kẻ vui, người thấy tủi phận, trong đó cánh nhà báo, phóng viên không là ngoại lệ.
 
Từ dịp cuối đông, từng cơn gió lạnh ùa về. Có lẽ trời cũng chịu khó chiều lòng người, bởi mấy năm gần đây, tết thường ít lạnh khiến kho áo quần, trang sức của phái đẹp chẳng được cớ mà trưng ra thiên hạ để ngắm nhau, góp phần làm đẹp cho đời. Trong khi đó, các nhà tàu, sân bay đã kịp hâm nóng không khí xuân bằng những màn quảng cáo bán vé để đón đưa chân người đi xa về gần, hứa hẹn một khung cảnh ấm êm, đoàn tụ. 
 
 
Tiết trời cuối đông ảm đạm, pha chút se lạnh, với hạt mưa bụi li ti, lắc rắc vương trên áo người, khiến ai có chút tâm sự hay máu nghệ sĩ nảy lòng bâng khuâng, vấn vương một điều gì chưa thật rõ. Chợt nhớ lại câu hát dung dị, giản đơn như đời thường về sự mong ngóng của người mẹ nhớ con xa chưa về: “Mẹ mong đứa con xa nhà, rồi mùa xuân anh ấy sẽ về”. Thật vậy, xuân về gắn liền với niềm vui sum họp. Nhưng người lính vẫn vắng nhà bởi bận canh giữ biên cương, đảo xa. Thế nên, dù cũng có cành đào, cây mai từ đất Mẹ mang ra nhưng chưa thể bù đắp cho bằng nỗi nhớ quê, nhớ mẹ già. Xin gửi các anh lời tri ân, mong các anh chân cứng đá mềm để viết tiếp bản hùng ca yêu nước và bản lĩnh anh hùng của một dân tộc lừng lẫy địa cầu qua nhiều chiến công đánh giặc, giữ nước oanh liệt.
 
Thời gian qua đi là không thể trở lại, bởi thế mà con người luôn tiếc thời gian, thậm chí nhiều người còn muốn làm ngừng chiếc kim đồng hồ bé nhỏ, tích tắc mỗi ngày. Mỗi giây khắc ấy dù nhẹ mà thẳm sâu, hướng vào tâm khảm con người như lời thúc giục mỗi cá nhân tiến tới sự văn minh, biết làm điều thiện lương, tu thân tích đức cho cuộc sống vẹn tròn. Cũng nhờ thời gian, chỉ dù là vài tháng cũng tạm đủ để bà con mấy tỉnh miền Trung gắng gượng khắc phục khó khăn, thiệt hại sau cơn lũ lụt. Rồi gian khó sẽ qua, nếu người biết xót xa, đồng lòng đồng thuận chung tay vượt khó. Chưa bao giờ làn sóng kinh doanh, nhất là lĩnh vực du lịch nở rộ, bứt phá mạnh mẽ suốt dọc dài Trung bộ như hiện nay, hứa hẹn một sinh khí mới, vận hội mới cho sự phát triển dịch vụ hiện đại, gắn liền với đời sống dân sinh thời hội nhập quốc tế. Dù không phải người lạ, nhưng ta vẫn thấy ngỡ ngàng, thích thú trước cảnh quan tươi đẹp, thơ mộng, đầy ấn tượng trải dài theo cung biển từ Đà Nẵng đến cuối Nam Trung bộ-cũng là của nả để bồi đắp, phát triển thành những địa danh đầy ấn tượng, hấp dẫn du khách gần xa, như Cà Ná, Vĩnh Hy, Mũi Né, Ninh Chữ... Niềm hy vọng đã có, chỉ còn đợi khối óc, bàn tay con người và sự hội tụ các nguồn lực để khơi dậy, phát huy tiềm năng, giá trị non sông gấm vóc nước Việt. 
 
Tết năm nay được nghỉ 7 ngày, là nguyên cớ cho người ta thăm thú, thưởng ngoạn đó đây, nhưng chủ yếu dành để về quê cha đất tổ. Vẫn biết năm nào cũng vậy, đã thành lệ quen nhưng chẳng thể bỏ hay lược bớt đầu việc nào vì tinh thần, truyền thống từ lâu và cũng là sự tôn trọng nghĩa xưa nếp nhà. Xét rộng hơn, những việc ấy là hồn cốt từ thuở cha ông, qua bao đời hun đúc mà nên, vì thế rất cần thấm nhuần, giữ gìn không dám mai một. Đó là những sinh hoạt, tập tục đã hằn sâu thành nếp nghĩ, cách hành xử như từ cội rễ-một giá trị hàng đầu của người Việt. Đó cũng là sự phân biệt với phần còn lại của nhân loại và vì thế cần được bảo vệ, duy trì để bản sắc không bị phai mờ trước trào lưu toàn cầu hóa, hội nhập như vũ bão từ thời nay đến mãi về sau.  
 
 
Cữ một tuần trước phút giao thừa năm Mậu Tuất 2018, những chuyến xe gấp gáp trên khắp nẻo đường đất nước, mang sản vật giao lưu lên ngược, về xuôi. Nhịp sống tấp nập, rộn ràng hơn. Từng bông hoa, khóm cây cảnh vươn mình trong tiết xuân, mơn mởn đầy sức sống, như phụ họa với lòng người chuẩn bị vào xuân mới. Người già chăm chút mảnh vườn, xếp lịch mua sắm, làm cỗ tết, đi lễ chùa hay thăm thú điền viên. Lứa thanh niên lo mốt thời trang để hẹn nhau tụ tập bữa cơm rượu cuối năm, còn thiếu nữ thì tâm ý cầu ước xuân về mang theo mối duyên lành cho má đỏ hây... 
 
Một chiều nao nức, lữ khách thong dong bước chân phiêu bạt chốn trần gian, qua quê người mà ngỡ như quê mình, bởi tình dân tộc dâng đầy trong tâm khảm. Rộng dài đất trời đâu chẳng là quê nhà mà nay cảnh sắc không gian như quen như lạ. Quen vì cánh đồng vẫn màu xanh mởn, lạ bởi lúa lên xanh tốt hơn xưa nhờ ứng dụng công nghệ mới và tiến bộ khoa học; hứa hẹn mùa bội thu cho ấm lòng người. Bức họa chân quê chỉ còn thiếu một dáng người thôn nữ, thật chân phương, dịu dàng, thấp thoáng chiếc nón xinh xắn, bắp chân trần trắng nõn, đang thong thả thăm đồng. Cảnh ấy khiến ta trẻ lại đến hàng chục tuổi vì chợt nhớ kỷ niệm bên cô hàng xóm thuở nào.
 
Xuân đến rồi xuân đi, nhưng luôn để lại những gì tha thiết, gần gũi với con người; gửi nhắn niềm khát vọng và tình yêu. Bậc quân tử cũng nâng chén rượu mà tưởng ngỡ ôm cả nàng Xuân vào lòng. Còn ta, chỉ mong con trẻ lớn nhanh và người già trẻ lại trong mùa xuân vĩnh cửu đang hiển hiện bên thềm. Mà lạ, càng gần cuối năm  lại thấy thời gian dường như chạy nhanh hơn trước, như thể mỗi ngày không còn đủ 24 giờ. Căn nguyên cũng bởi sự dồn nén như một ước lệ của cuộc sống khi chuẩn bị tiễn biệt một năm, công việc đầy ắp, việc nào cũng cần cũng vội để hoàn thành trước lúc niêm phong nhiệm sở khi về nhà nghỉ tết. Ai cũng bận rộn, nhịp sống bị đẩy căng lên gấp bội. 
 
Người ta bảo trong ngần ấy năm con giáp, thì Mậu Tuất thường mang đến nhiều thuận lợi, phù người nào có tấm chân tình cùng lòng nhân ái. Đón năm Mậu Tuất 2018, ta chúc nhau vạn sự an lành, thêm nhiều sức khỏe cùng niềm vui, khắp mọi miền quê thêm vận hội, niềm tin yêu cuộc sống lan tỏa. 
Việt Nam ơi, mùa xuân đến rồi! 
Tùy bút Phạm Hồng Sơn

Tin mới

Các tin khác